12924400_854573934654686_4998319836187298114_n

Phố Cổ Hội An – Đi và cảm nhận

I- HỘI AN ĐIỂM ĐẾN KHÔNG THỂ NÀO QUÊN
Hội An là mảnh đất văn hóa cổ, được kết tinh qua nhiều thời đại và từng nổi tiếng trên thương trường quốc tế với nhiều tên gọi khác nhau như Lâm Ấp, Faifo, Hoài Phố, Hội An … Do có đặc điểm địa lý thuận lợi nên từ hơn 2000 năm trước, mảnh đất này đã tồn tại và phát triển nền văn hóa Sa Huỳnh muộn. Qua kết quả nghiên cứu khảo cổ học tại 4 di tích mộ táng (An Bang, Hậu Xá I, Hậu Xá II, Xuân Lâm) và 5 điểm cư trú (Hậu Xá I, Trảng Sỏi, Ðồng Nà, Thanh Chiắm, Bàu Ðà), với nhiều loại hình mộ chum đặc trưng, với những công cụ sản xuất, công cụ sinh hoạt, đồ trang sức tuyệt xảo bằng đá, gốm, thủy tinh, kim loại … được lấy lên từ lòng đất đã khẳng định sự phát triển rực rỡ của nền văn hóa Sa Huỳnh.
Ðặc biệt sự phát hiện hai loại tiền đồng Trung Quốc thời Hán (Ngũ Thù, Vương Mãng), những hiện vật sắt kiểu Tây Hán, dáng dấp Ðông Sơn, Óc Eo, hoặc đồ trang sức với công nghệ chế tác tinh luyện trong các hố khai quật đã chứng minh một điều thú vị rằng: “Ngay từ đầu Công nguyên, đã có nền ngoại thương manh nha hình thành ở Hội An”.

II- QUAY TRỞ LẠI PHỐ CỔ HỘI AN
Không kể về một dãy phố dài lấp lánh ánh sáng từ những chiếc đèn lồng đủ màu. Không kể về chiếc cầu Nhật Bản xinh đẹp vẫn còn vẹn nguyên, những con thuyền nho nhỏ chạy dài dọc theo bờ sông, hay một góc quán cafe êm đềm với những chiếc ghế ngồi cao cao trông thật thanh nhã. Những du khách tới đây sẽ không ngớt trầm trồ về một con phố sạch bóng, không có bóng dáng của những người lê lết ăn xin nơi Đình, Chùa, Hội Quán. Anh lể tân ở khách sạn nơi bạn nghỉ sẽ nhìn túi xách lỉnh kỉnh mà bạn vác theo cười bảo:
– Ở Hội An đi chơi phố không bao giờ lo mất đồ …
Cầu Cẩm Nam kia rồi! Cả một con phố ăn uống bình dân đang chờ bạn: Bánh đa xúc hến xào, chè bắp, bánh đập, mì hoành thánh …
Bạn tha hồ tận hưởng ẩm thực Hội An chỉ với vài chục ngàn dằn túi.
Nhưng chỉ ăn chơi chơi thôi, chứ muốn no thì cứ phải có ít cơm lót dạ.
Đừng lo, quán cơm Thằng Bờm trên đường Nhị Trưng đang chờ bạn.
Cái quán nho nhỏ, chỉ kê được 6-7 chiếc bàn gỗ, nhưng ấm cúng và sạch sẽ. Tất cả các khâu từ: gọi món, bưng bê, dọn dẹp … cho tới tính tiền hay tìm cho khách cái hộp quẹt, một chiếc tăm … đều chỉ do một người đảm nhiệm (thường được khách gọi vui là “Văn Bờm tiên sinh”).
Văn Bờm Tiên Sinh chỉ trạc ngoài hai mươi lăm, khuôn mặt hài hước, luôn mặc những chiếc áo phông, in hình cờ Việt Nam hoặc Welcome Hội An, tác phong rất nhanh nhẹn. Một mình anh ta chạy tới chạy lui phục vụ đủ các nhu cầu từ nhỏ tới lớn của thực khách từ Tây tới Ta, không 1 cái nhăn mặt.
Cơm canh nóng sốt, các món ăn được bày biện đẹp mắt, vị đậm đà …
Cùng với một Ông Chủ nhiệt tình và nhanh nhẹn, chắc chắn “Thằng Bờm” sẽ là điểm hẹn để bạn quay lại khi chợt nhớ một bữa cơm gia đình ấm cúng. Bạn đừng tưởng rằng, khi cánh cửa đóng lại thì lòng người cũng khép …
Đến Hội An, bạn đừng bỏ lỡ nếm thử món bánh bao và bánh vạc tại quán Hoa Hồng Trắng cũng nằm trên con đường Nhị Trưng. Đây là nơi cung cấp bánh bao bánh vạc cho cả Hội An, nhưng vừa ăn vừa ngắm những thanh nữ xinh xắn trong chiếc áo cổ tàu ngồi nặn bánh, thả bánh vào nồi hấp rồi khẽ bưng ra mời khách … âu cũng là 1 cái thú vui. Bánh bao ở đây được nặn khéo thành hình bông hoa hồng nở bằng thứ nguyên liệu gần giống như bánh bột lọc, ở giữa nhân vị tôm, chan ít nước chấm, điểm thêm chút rau xanh. Bánh vạc thì có hình dáng như bánh gối nhưng mềm và dể ăn hơn nhiều.

III- LẠC VÀO CHỐN ĂN CHƠI Ở HỘI AN
Nói không ngoa khi gọi Hội An là xứ ăn hàng. Thành phố chỉ nhỏ như một bàn cờ, đi một vòng lại về chốn cũ, thế mà để thưởng thức hết những món ăn lề đường ở đây, du khách phải lưu lại một tuần đến mười ngày. Có món tên gọi nghe lạ và chỉ riêng có ở Hội An như cao lầu, còn hầu hết đều quen như bánh mì, bánh bèo, bún thịt nướng, bún bò, phở, cơm gà, bánh đập, chè bắp, chè đậu ván … nhưng phải thử ăn, ta mới à lên rằng tưởng quen mà lại lạ.

1- MẤY TRĂM NĂM HÀNG RONG
Phố thị ra đời cùng cuộc mở cõi của các chúa Nguyễn Đàng Trong.
Thương cảng Hội An sầm uất một thời từng là nơi giao lưu của nhiều nền văn hóa cả Đông lẫn Tây. Trải thêm nhiều thăng trầm của lịch sử, phố tuy phồn hoa chẳng sánh nổi chốn Kinh Kỳ, thanh lịch chẳng bì kịp đất Thăng Long nhưng từ thẳm sâu lòng phố đã thành hình dấu ấn riêng, mà rất nhiều ấn tích còn giữ lưu nơi những món ăn và cả cách ăn của người phố Hội.
Dấu ấn riêng đó là sự thẩm thấu nhuần nhị của văn hóa Việt và Hoa & đâu đó vẩn còn thấp thoáng cả bóng hình Phù Tang và Pháp.
Dấu ấn riêng đó là sự gặp gỡ nơi khúc ruột miền Trung văn hóa của những người mở cõi và cả những cuộc thiên di cùng với biến thiên thời cuộc.
Người Hội An thích ăn hàng.
Đặc tính đó luân lưu nhiều thế hệ và đã trở thành văn hóa.
Văn hóa ăn hàng này có lẽ cắm rể sâu xa với nền kinh tế tiểu thương hình thành từ thời cảng thị (tiểu thương có nhu cầu ăn nửa buổi, ăn chơi nên cũng lắm món ăn chơi ra đời và truyền lưu ở xứ này).
Mấy trăm năm đã qua, nhịp sống Hội An ngày nay vẫn hãy còn nhàn nhã để giữ lưu những tiếng rao nhẫn nha qua từng con đường nhỏ, và người Hội An vẫn chưa bị “thế giới phẳng” cuốn trôi nên họ vẫn chờ những quang gánh hàng ngày diễu qua phố để thấy đời thật giản đơn.
Người Hội An thường điểm tâm bằng tô phở Liến nằm ngay trung tâm phố cổ (Phở Liến có lịch sử hơn nửa thế kỹ, là quán phở lâu đời nhất).
Phở Hội An không giống phở Bắc, chẳng giống phở Sài Gòn.
Bánh phở không mềm mà dai dai, sừn sực … hình như người Hội An không thích cái gì mềm mại quá (cả cao lầu cũng chẳng mềm)!
Người làm bánh phở tráng bánh rồi đem phơi, nhưng không được khô quá để khi dùng chỉ cần trụn qua nước sôi. Nước phở ngoài vị ngọt của xương như những nơi khác còn cộng thêm vị bùi bùi, thơm thơm của đậu phộng sa tế giã nhuyễn. Ngoài rau quế ăn kèm, phở Hội An còn có cả dưa chua làm từ đu đủ xắt lát mỏng ngâm giấm.
Ăn một tô phở Hội An, ta gặp một món ăn ngỡ như quen mà lại lạ.
Tôi đã từng băn khoăn liệu món ăn này có phải là sự gặp gỡ giữa ẩm thực Việt và Hoa? Sự lưu trú lâu đời của cư dân người Hoa khiến cho món ăn vốn thuần chất Việt phải uyển chuyển đổi thay để dung chứa cả thói ăn của những người dân mới?

2- MÓN ĂN THEO GIỜ GIẤC
Tầm 9, 10 giờ ở Hội An, các cô bán chè lại quảy gánh rồi tìm tới một vỉa hè có bóng cây, vừa ngả nón lá quạt mát, vừa rao lanh lảnh “Chè đậu ván nước đá”. Phố có nhiều chè, nhưng có lẽ đặc trưng nhất là chè đậu ván, món vừa ăn chơi vừa giải khát trong những bữa xế trưa đổ lửa miền Trung.
Nước chè trong veo, thêm vài miếng lường phảnh đen bóng, cùng với vài giọt quất chua đủ sức xua tan cơn mệt mỏi giữa trưa hè.
Ăn chè đậu ván mà không có quất là mất đi phân nửa vị ngon, cái kiểu ăn này, hình như tôi chưa từng gặp ở nơi khác.
Xế chiều, khoảng 3, 4 giờ, những gánh hàng từ ngoại ô lũ lượt đổ về phố xóa đi sự uể oải của buổi chiều. Món buổi chiều thường là món ăn chơi, ăn cho vui chứ không cốt no để còn ăn cơm chiều nữa. Bánh bột lọc, bánh ướt thịt nướng, bột báng, bánh bèo… những thức quà rẻ tiền của dân nghèo vùng ngoại ô thân thuộc với dân phố đã nhiều đời.
Bánh bèo Hội An, cũng như nhiều vùng quê đồng ruộng Quảng Nam khác, thường to và dày chứ không nhỏ xinh, mỏng mảnh cách cung đình kiểu bánh bèo Huế. Nước xốt chan lên bánh được làm từ bột gạo xào chung với tôm và thịt ba chỉ băm nhỏ, thêm một chút bột điều tạo thành một thứ sền sệt màu cam, thơm ngon. Bánh bèo phải ăn kèm với ram vừa giòn vừa béo được chiên từ những cọng mì cao lầu khô.
Khi ăn, chan thêm một chút nước mắm ớt tỏi nữa thì hoàn hảo.
Buổi khuya Hội An, không gì thích bằng ngồi ghế đá cạnh sông Hoài nhâm nhi ổ bánh mì Phượng nóng giòn, thơm phức trong không khí dìu dịu của nước, của trời. Bánh mì Hội An không nguội và nhiều thịt như bánh mì Sài Gòn. Bánh mì Hội An bao giờ cũng giòn và nóng, patê, thịt xíu, rau dưa, chả lụa, nước xốt, tương ớt … tất cả đều tiết chế một cách vừa đủ để khi tổng hòa thành ổ bánh mì thì vừa miệng đến miếng cuối cùng, rồi còn thòm thèm muốn ăn thêm ổ nữa. Tôi đã nhiều lần nghĩ về ổ bánh mì Phượng Hội An như một sản phẩm của sự làm nên dư vị.
Và quả thực, dư vị đó đã theo tôi rất lâu sau nhiều năm xa phố.
Tôi chỉ mới dạo một vòng phố, cùng vài món ăn hàng trong một ngày. Người Hội An còn nhiều món ăn theo mùa, theo lể nữa. Mỗi món ăn đều có “cái cớ” để ăn vào thời gian đó, địa điểm đó bởi ăn hàng ở Hội An không chỉ là ăn, mà còn là văn hóa. Ăn hàng không chỉ để thưởng thức hương vị mà còn để khám phá những trầm tích của Phố qua từng món ăn.

IV- VÌ SAO HỘI AN “HỚP HỒN” KHÁCH TÂY?
Phố cổ Hội An của Việt Nam đang trở thành điểm đến ưa thích của khách du lịch quốc tế.
Trong vài năm qua, phố cổ Hội An – vùng đất nằm cách Hà Nội khoảng 650 km về phía Nam đang trở thành địa điểm du lịch hấp dẫn du khách quốc tế và trong nước. Hội An từng là một thương cảng quốc tế tại tỉnh Quảng Nam, miền Trung Việt Nam. Nơi đây lưu giữ được nhiều công trình kiến trúc độc đáo, bao gồm các ngôi nhà cổ, đền, chùa, và các công trình khác được xây dựng từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 19.
Vào năm 1999, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) công nhận phố cổ Hội An là di sản thế giới.
Hầu hết các công trình kiến trúc ở Hội An đều được làm từ gỗ và những nguyên vật liệu truyền thống theo phong cách Việt Nam kết hợp với lối kiến trúc của các nước láng giềng.
Chúng vẫn vững vàng trước thử thách của thời gian. Thành phố này cũng nổi tiếng với việc nhận đơn đặt hàng giày dép và sandals của khách du lịch.
Đóng giày dép chỉ là một trong số rất nhiều nghề nổi tiếng ở Hội An.
Nơi đây còn được xem là thiên đường của những tín đồ thích mua sắm vì chất lượng sản phẩm tốt, giá thành tương đối rẻ và đặc biệt do người dân địa phương làm ra. Một chủ cửa hàng ở Hội An chia sẻ: Cửa hàng của tôi bán rất nhiều mẫu giày dép và chúng tôi có thể làm những điều tốt nhất để phục vụ khách hàng, như đến tận nơi của khách để đo số giày cũng như có nhiều mẫu để họ chọn lựa … Chủ cửa hàng là một thợ đóng giày có thâm niên trong nghề khoảng 10 năm. Ông ta cho hay, khách hàng chủ yếu bao gồm khách du lịch đến từ Anh, Pháp, Australia và Mỹ.
Theo dân địa phương, những thương nhân Trung Quốc, Nhật Bản và thợ thủ công VN đổ xô đến Hội An trong suốt thế kỹ 18. Thậm chí, một số người đã định cư tại thành phố này.
Trong số các công trình kiến trúc ở Hội An chịu ảnh hưởng phong cách của Trung Quốc và Nhật Bản có thể kể đến là những ngôi chùa Trung Hoa và các hội quán. Các hội quán là nơi những người Trung Quốc xa xứ sử dụng để tụ tập và tổ chức các cuộc họp trao đổi tình hình cũng như giao lưu với nhau. Hầu hết các hội quán ở Hội An đều có một chiếc cổng lớn, một khu vườn xinh đẹp với nhiều loại cây cối, một sảnh chính và bệ thờ lớn.
Thêm vào đó, Hội An còn có một cây cầu nổi tiếng được gọi là “cầu Nhật Bản”. Cầu Nhật Bản là cây cầu bắt ngang con lạch chảy ra sông Thu Bồn và là cây cầu cổ duy nhất còn lại ở nơi đây.
Nó được xây dựng vào thế kỷ 17 và là công trình kiến trúc mang phong cách Nhật Bản nổi tiếng nhất hiện nay ở phố cổ này. Nó cũng được chọn là biểu tượng của thành phố cổ Hội An. Cây cầu này có hình dạng mái vòm và được chạm khắc với nhiều mẫu hoa văn đẹp. Hai lối vào cây cầu là những con vật, một đầu cầu là một đôi khỉ và đầu kia là đôi chó.
Theo truyền thuyết, có một con quái vật khổng lồ đầu nằm ở Ấn Độ, đuôi ở Nhật Bản và cơ thể của nó thì ở Việt Nam. Bất cứ khi nào con quái vật di chuyển, thảm họa khủng khiếp như lũ lụt và động đất xảy ra ở 3 quốc gia này. Do đó, cây cầu cũng đã được sử dụng để trừ tà do con quái vật gây ra cũng như để bảo vệ sự bình yên của thị trấn.
Bên cạnh đó, Hội An cũng lưu giữ được những giá trị văn hóa và lịch sử riêng biệt, tạo nên sức hút lớn đối với du khách quốc tế. Nơi đây dần trở thành “thiên đường của những tín đồ nghiện mua sắm”, trong đó có nghề may mặc khiến nó ngày càng phát triển. Hiện có hàng trăm thợ may trong phố cổ luôn sẵn sàng làm bất kỳ mẫu quần áo nào mà khách đặt, nên có dịp đến Hội An ACE trong nhà nhớ mang theo tiền để mua sắm nha.
Hội An cũng là nơi nổi tiếng với việc làm ra những chiếc đèn lồng thủ công truyền thống. Đèn lồng không chỉ xuất hiện trong nhà của mỗi người dân mà còn có mặt ở mỗi góc phố.
Mỗi tháng một lần, vào ngày trăng tròn, người dân phố cổ lại tắt đèn đường và đèn huỳnh quang, khiến nơi đây có khung cảnh lộng lẫy, kỳ ảo như thánh địa Mecca với những làn ánh sáng ấm áp của đèn lồng làm bằng lụa, thủy tinh và giấy. Khung cảnh ấy khiến du khách có ấn tượng mạnh mẽ khó phai mỗi lần đặt chân tới phố cổ.

(Tổng hợp)

Khóa học bán và điều hành tour du lịch

Đào tạo chứng chỉ nghiệp vụ hướng dẫn viên du lịch

Kho tài liệu hướng dẫn viên du lịch.

Lớp học nghiệp vụ hướng dẫn viên du lịch.

Comments

comments

Share