12321139_790788057699941_4699667621068398147_n

Mối tình trắc trở của Trạng Lường Lương Thế Vinh

Thời xưa, bậc kỳ tài cũng vướng vào “lưới tình” để rồi phải ôm hận suốt đời, vì không dám bày tỏ tình cảm nên mất đi người yêu.
Trạng Lường Lương Thế Vinh từ xưa đã được các danh sỉ đề cao như bậc tài danh hàng đầu. Ông không những giỏi Nho học mà còn giỏi cả Toán học nên mới có biệt danh Trạng Lường (Lường là đo lường, tính toán chớ không có nghĩa “lường gạt”).
Nhưng, ông cũng còn một cái thú đam mê khá sâu sắc nữa là hát chèo.
Cuốn sách Trạng Lường Lương Thế Vinh do nhà nghiên cứu Bùi Văn Tam thực hiện, ghi: “Đêm đêm, hễ làng nào trong vùng trống chèo nổi lên là có mặt Lương Thế Vinh. Do quá ham thích, thời trẻ Lương Thế Vinh đã bỏ nhà đi theo một phường hát chèo. Cậu say sưa học thêm cách sử dụng các nhạc cụ dân tộc, biết đánh trống chèo, lại thuộc nhiều làn điệu dân ca, làn điệu múa chèo. Bố cậu đã phải đi tìm, xin cho cậu về tiếp tục đi học”.

Từ ham mê hát chèo của Lương Thế Vinh đã đưa đến mối tình đầu có kết thúc buồn của ông. Cũng trong cuốn: “Những mối tình nổi tiếng trong truyền thuyết và lịch sử Việt Nam” thì: “Năm 20 tuổi, hội xuân làng Si (ở gần làng Lương Thế Vinh) có gánh chèo nổi tiếng với cô đào chính là người đang rất được nhân dân trong vùng mến mộ. Lương Thế Vinh đến đình làng Si đã muộn nhưng buổi diễn vẫn chưa bắt đầu vì tay chơi đàn nhị của gánh hát đột nhiên bị tiêu chảy, chưa có người thay thế. Nghe vậy, Lương Thế Vinh bèn chen qua đám đông vào xin chơi thay. Không có cách nào khác, gánh hát bèn chấp nhận. Nhưng chỉ một lúc sau, cả gánh hát lẫn người xem đã không còn băn khoăn về tay đàn lạ này, vì tiếng đàn Lương Thế Vinh chơi rất thành thục và đệm cho đào nương rất ăn khớp. Trên chiếu chèo, cô đào dường như cũng diễn hay hơn bình thường vì cô biết, người đang đệm đàn nhị cho mình diễn là anh học trò nổi tiếng cả vùng, cả Tỉnh gọi là thần đồng. Tâm trạng phấn khởi, bất ngờ cô đổi sang điệu ‘Sử Xuân’, đôi mắt nhìn về phía Lương Thế Vinh thắm thiết:
– Vâng ý chàng, thiếp xin thưa lại,
Xin chuyên cần tần tảo sớm khuya.
Việc tề gia là phận nữ nhi …
Bên cây đàn nhị, Lương Thế Vinh cũng vừa đàn, vừa hướng về đào nương trẻ cùng trang lứa mình với ánh mắt xao xuyến lạ lùng. Bỗng nhiên đào nương quay một vòng rồi chuyển sang hát điệu ‘Chức Cẩm Hồi Văn’:
– Thiếp xin chàng đèn sách văn chương,
Dầu hao thiếp rót,
Bấc non thiếp ngắt,
Ngọn đèn tàn thiếp khêu …
Cô đào trẻ sau buổi diễn cũng chủ động gặp Thế Vinh để nói lời cảm tạ.
Hai tâm hồn như đã đồng điệu. Cô đào đã đem lòng yêu Thế Vinh.
Còn Thế Vinh cũng đã say men tình, muốn ngỏ lời ước hẹn mà cô gái không cho biết quê quán cũng như tên tuổi.
Năm 1463, Lương Thế Vinh thi đỗ Trạng nguyên dưới triều Lê Thánh Tông. Nhớ người cũ nhưng chẳng có tin tức gì, lúc này bố mẹ Thế Vinh cũng muốn con yên bề gia thất nên giục chàng lập gia đình. Thế Vinh đã cưới con gái thầy dạy học. Trớ trêu thay, ngày ông vinh quy về làng, dân làng mở hội chúc mừng, ông gặp cô đào năm nào với giọng hát sầu thảm khiến nhiều người phải khóc. Sau buổi diễn, không ai thấy nàng đâu nữa. Sáng hôm sau người ta mới biết rằng, nàng đã tự tử và để lại một bài thơ tuyệt mệnh.
Thì ra, biết Thế Vinh đã lấy vợ, tủi phận mình nên nàng đã quyên sinh để vĩnh viễn mang theo mối tình đầu trong sáng”.

[Luật nay của CHXHCNVN:
Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan điều tra …
Một cái kết không có hậu cho cô đào, liệu cái chết ấy có gì liên quan đến Trạng Lường Lương Thế Vinh hay không? Có phải vì không có được nàng mà ông đã ra tay hạ sát?
Chiếu theo các quy định của pháp luật thời nay thì vụ án xẽ được giải quyết như thế nào?
Pháp luật ngày nay có công minh và rõ ràng khi khép tội cho một ai đó? Ngay trong Chương II- Những nguyên tắc cơ bản Điều 9 trong Bộ luật Hình sự năm 2003 có ghi:
– Không ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội của Tòa án đã có hiệu lực pháp luật.
Đồng thời cũng tại chương này Điều 10 quy định:
– Xác định sự thật của vụ án. Cơ quan điều tra, VKS, Tòa án phải áp dụng mọi biện pháp để xác định sự thật của vụ án một cách khách quan, toàn diện và đầy đủ, làm rõ những chứng cứ xác định có tội và chứng cứ xác định vô tội …
Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về các cơ quan tiến hành tố tụng.
Như vậy, ngay trong chương đầu của BLHS cũng đã quy định rất rõ ràng về cách giải quyết một vụ án như thế nào. Cái chết của cô đào hát kia không thể vu tội cho Trạng Lường được].

SƠ LƯỢC VỀ LƯƠNG THẾ VINH:
Lương Thế Vinh sinh ngày 1 tháng Tám năm Tân Dậu (tức 17 tháng 8 năm 1441) tại làng Cao Hương, huyện Thiên Bản, trấn Sơn Nam (nay là thôn Cao Phương, xã Liên Bảo, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định).
Từ nhỏ Lương Thế Vinh đã nổi tiếng về khả năng học mau thuộc, nhanh hiểu, và khả năng sáng tạo trong các trò chơi như đá bóng, thả diều, câu cá, bẫy chim.
Năm 1463, Lương Thế Vinh đỗ Đệ nhất giáp Tiến sĩ cập đệ nhất danh (Trạng nguyên) khoa Quý Mùi niên hiệu Quang Thuận thứ 4, đời Lê Thánh Tông. Vua Lê Thánh Tông ban tặng Cờ hoa Tam Khôi cho ba vị đỗ đầu:
– Trạng nguyên Lương Thế Vinh
– Bảng nhãn Nguyễn Đức Trinh
– Thám hoa Quách Đình Bảo
Thiên hạ cộng tri danh (Thiên hạ đều biết tên)

Các năm sau đó, ông làm quan với các chức Trực học sĩ, Thị thư và Chưởng viện sự ở viện Hàn lâm. Ông mất ngày 26 tháng 8 năm Bính Thìn (tức 2 tháng 10 năm 1496) tại quê nhà, thọ 55 tuổi. Khi ông qua đời, vua Lê Thánh Tông rất thương tiếc và viết một bài thơ khóc Trạng:
“Chiếu thư thượng đế xuống đêm qua
Gióng khách chương đài kiếp tại nhà
Cẩm tú mấy hàng về động ngọc
Thánh hiền ba chén ướt hồn hoa
Khí thiên đã lại thu sơn nhạc
Danh lạ còn truyền để quốc gia
Khuất ngón tay than tài cái thế
Lấy ai làm Trạng nước Nam ta”.
(st)

Comments

comments

Share