12694812_820838571361556_7364314517694808428_o

Ký sự Đàng Ngoài- Nỗi đau của dân tộc

Ảnh bìa: Cờ 2 miền ở Vĩ Tuyến 17 ngày nào …

Bài thơ “Thương Về Năm Cửa Ô Xưa” có những câu như:
“Tôi đứng bên này vĩ tuyến
Thương về năm cửa ô xưa
Quan Trưởng đêm tàn dẫn lối
Đê cao hun hút chợ Dừa
Cầu Rền mưa dầm lầy lội
Gió về đã buốt lòng chưa?
Yên Phụ đôi bờ sóng vỗ
Nhị Hà lấp lánh sao thưa
Cầu Giấy đường hoa phượng vỹ
Nhớ thương biết mấy cho vừa …”
Bài thơ này do Y Vân phổ nhạc mà nghe từ giọng hát Lệ Thu thì không có giây phút nào tuyệt vời hơn.

Tại sao lại có sự nhớ lại lịch sử trong ngày 20 tháng 7 mỗi năm?
Đó là ngày mà các phe liên hệ gồm các phái đoàn: Anh, Hoa Kỳ, Nga Xô Viết, Trung Cộng, Pháp, Việt Minh, Lào, Campuchia … ký Hiệp ước Genève chia đôi đất nước Việt Nam ở vĩ tuyến 17.
Phái đoàn Việt Nam Quốc Gia mà bác sĩ Trần Văn Đỗ là trưởng phái đoàn “không chịu ký” để phản đối việc chia cắt đất nước.
Sau đó là cuộc di cư vĩ đại của hơn một triệu người miền Bắc di cư vào Nam và đã làm thay đổi cả xã hội miền Nam về nhiều mặt kinh tế, chính trị, giáo dục, và cả văn học nghệ thuật nữa. Và như vậy, chúng ta mới có những tác phẩm văn thơ nhạc “Nhớ về Hà Nội” đánh dấu một thời kỳ đặc biệt của văn học sử Việt Nam.

20-7-54, ngày Việt Minh & Pháp chia đôi đất nước Việt Nam, đến 20-7-2016 thì tôi xa Hà Nội tính đến nay đã được 62 năm.
Tôi còn nhớ rõ những cảm nghĩ của mình trước khi theo cha mẹ lên máy bay vào Miền Nam. Ba anh em chúng tôi rủ nhau đi thăm thành phố một lần cuối. Khi đó tôi mới 12 tuổi nhưng cũng đủ hiểu biết để ý thức được rằng mình sẽ không còn có dịp nhìn lại Hà Nội một lần nữa. Tôi nhìn những quán nước ở bên bờ Hồ Hoàn Kiếm, nơi tôi có thể đi bộ ra chơi mỗi ngày, uống nước chanh hay bắt ve sầu vì nhà tôi ở ngay phố Hàng Hành.
Tôi nhìn lại Nhà Hát Lớn, những rạp Ciné mà ở đó tôi say mê xem những cuốn phim đầu tiên của bộ phim Người Dơi nổi tiếng sau này (Batman), hay cuốn phim Samson Dalila rất là vĩ đại mà tôi phải cực khổ sắp hàng mua vé.
Tôi nhìn lại ngôi trường Nguyễn Trãi thân yêu, nơi tôi vừa hoàn thành năm đệ thất, năm đầu tiên của Trung Học Đệ Nhất Cấp.
Tôi linh cảm rằng tôi sẽ không có dịp trở về thành phố này một lần nữa trong đời. và đúng như thế đó !!!

(Trích bài viết của TRẦN MỘNG LÂM & NGUYỄN MẠNH TRINH).

Comments

comments

Share