12705700_824131874365559_1420637328320959607_n

CUỘC CHIẾN BIÊN GIỚI VIỆT TRUNG 17-2-1979 (1)

NHÂN 17-2-2016 NHỚ ĐẾN 17-2-1979 – NGÀY TQ XUA QUÂN TÀN SÁT QUÂN DÂN VN Ở BIÊN GIỚI VIỆT-TRUNG

Năm nào chúng ta cũng làm Lễ ăn mừng: Chiến thắng Điện Biên Phủ, Chiến thắng miền Nam, chiến thắng Biên Giới Tây Nam … nhưng lại “im re” trước sự kiện 17-2-1979, gần 40 năm chiến tranh biên giới Việt – Trung?

Ngày 17-2-2016, đánh dấu 37 năm cuộc chiến biên giới giữa Việt Nam và Trung Hoa, thường được gọi là cuộc chiến biên giới Việt – Trung.
Ngày 17-2-1979, Trung Hoa đã đưa quân tràn vào biên giới Việt Nam với ý đồ “dạy cho Việt Nam một bài học”. Lúc đó, tại thủ đô Hà Nội khi đó, chính quyền đã rục rịch chuẩn bị kế hoạch sơ tán, vì lo ngại Trung Hoa có thể tiến vào Hà Nội. Chiến sự diễn ra ác liệt, thương vong vô kể, lính cũng như dân.
Đúng một tháng sau, ngày 18-3-1979, Trung Hoa rút quân và “cả hai nước đều tuyên bố CHIẾN THẮNG” trong cuộc chiến này:
– Trung Hoa đã hoàn thành việc “dạy học” cho Việt Nam.
– Việt Nam tuyên bố đã “đánh đuổi quân xâm lược bành trướng Bắc Kinh”.

Số lượng “quân địch” bị tiêu diệt cũng như thương vong của thường dân do hai bên đưa ra cũng hết sức khác nhau. Nhưng tựu trung lại, mỗi bên đã thiệt mạng hàng chục ngàn binh lính, có những bản làng Việt Nam bị xóa sạch, các tỉnh biên giới của Việt Nam bị phá hủy nặng nề, chưa có một thống kê rõ ràng nào sau 37 năm về thương vong của dân thường cũng như những thiệt hại vật chất được công bố.
Cuộc chiến mà “HAI BÊN ĐỀU CHIẾN THẮNG” này được một số nhà phân tích cho rằng, đó là kết quả của mối quan hệ đã có dấu hiệu rạn nứt từ những năm trước đó.
Trung Hoa cho rằng đã giúp đỡ về người và của để Việt Nam chống Mỹ nhưng khi xảy ra mâu thuẫn giữa Liên Xô và Trung Hoa thì Việt Nam lại ngả theo Liên Xô. Những bất đồng đôi bên về vấn đề người Hoa, việc Việt Nam chính thức tuyên bố chủ quyền với Hoàng Sa và Trường Sa sau năm 1975 … cũng đẩy mâu thuẫn giữa 2 nước lên cao.

Và giọt nước cuối cùng đã tràn ly khi Việt Nam đưa quân đội vào Campuchia lật đổ chế độ Khmer đỏ thân Trung Hoa:
– Trung Hoa lên án Việt Nam vô ơn, ngạo ngược.
– Việt Nam chửi Trung Hoa phản bội, bắt tay với Mỹ từ năm 1972, xúi giục, tiếp tay Campuchia chống lại Việt Nam, ôm mộng bành trướng, bá quyền …
“Lời qua tiếng lại” giữa đôi bên đã kết thúc bằng sinh mạng của hàng trăm ngàn dân thường cũng như binh lính.
Những năm tiếp theo đó, chiến sự lẻ tẻ vẫn xảy ra ở biên giới, binh lính và dân thường Việt Nam vẫn tiếp tục bị sát hại.
Mặc dù khi rút quân Trung Hoa tuyên bố “không thèm dù chỉ một tấc đất của Việt Nam?”, nhưng phía Trung Hoa vẫn chiếm giữ nhiều khu vực, đặc biệt những vị trí quan trọng về mặt quân sự.
Trong suốt 10 năm từ 1981đến 1990, báo chí vẫn đưa tin về những cuộc giao tranh này, cáo buộc Trung Hoa xâm lấn biên giới và giết hại thường dân Việt Nam.
Theo Bách khoa toàn thư, thì có 6 đợt giao tranh lớn diễn ra trong những năm 1980 và đều do Trung Hoa gây hấn. Có những quả đồi liên tục “đổi chủ” sau mỗi cuộc giao tranh. Chiến sự gia tăng vào năm 1985, Việt Nam cáo buộc Trung Hoa bắn 1.000.000 quả đạn pháo vào lãnh thổ Việt Nam, không tôn trọng cả thỏa thuận tạm ngừng bắn nhân dịp Tết Nguyên Đán. Nghĩa trang liệt sĩ tại biên giới Việt – Trung còn ghi lại những trường hợp binh sĩ Việt Nam hy sinh vào năm 1990.
Cuộc chiến “lâu dài và gian khổ” này chỉ kết thúc vào năm 1992 sau khi Liên Xô – chỗ dựa vật chất và tinh thần của Việt Nam tan rã, Việt Nam rút quân ra khỏi Campuchia.
Quan hệ Việt – Trung bước sang trang sử mới, hay nói theo “ngôn ngữ ngoại giao hiện đại” hiện nay là “LÊN TẦM CAO MỚI”!
12705700_824131874365559_1420637328320959607_n
Ba mươi bảy năm đã trôi qua!
Khác với sự rùm beng trong những dịp kỹ niệm: ngày thành lập đảng, thành lập quân đội, ngày 30/4 tiến chiếm Sài Gòn … hay gần đây nhất là ngày nhân dịp 37 năm giải phóng Campuchia … Vậy mà giới báo chí, truyền thông Việt Nam không một lời nhắc đến “cuộc chiến tranh biên giới Việt – Trung” này.
Họ đả quên rồi chăng? Không! Chắc chắn là các nhà báo này dù là bồi bút đi nữa cũng không đến nỗi lú ruột, lú gan như vậy. Chắc chắn 700 tờ báo lề phải này đã không được phép nhắc lại cảnh “đau lòng” giữa 2 anh em “cột chèo” xài chung một “bờ giậu” này!.
Vì lý do gì mà nhà cầm quyền cho cả một giai đoạn lịch sử của Dân tộc vào sọt rác như vậy? Vì lý do gì toàn dân phải im lặng trước một sự kiện lịch sử lớn như vậy? Không lẽ vong linh của cả trăm ngàn binh lính và dân thường Việt Nam không đáng được thắp một nén nhang?
Phải chăng họ lo ngại vì mối quan hệ Việt – Trung đang thời kỳ lữa hương nồng đượm? Không hẳn vậy. Bao nước trên thế giới họ vẫn nhắc lại lịch sử dù quan hệ đang tốt đẹp cỡ nào đi nữa:
– Đức, Nga, Ba Lan, Pháp, Mỹ … họ vẫn kỹ niệm chiến thắng Phát xít Đức. – Nhật – Mỹ vẫn “ôn bài” về những xung đột cũ mà có ai phật ý đâu?
– Ngay cả khi Việt Nam và Mỹ quan hệ tốt đẹp rồi, Việt Nam vẫn kỹ niệm rầm rộ chiến thắng 30 tháng 4 đánh cho “Mỹ cút-Ngụy nhào”, vẫn chiếu lại các phim tư liệu lịch sử, tổ chức các buổi triển lãm ảnh … kia mà.
Việc Việt Nam tự hào vì “đánh bại thực dân Pháp, đế quốc Mỹ” đâu có ảnh hưởng gì tới quan hệ bang giao với Pháp & Mỹ đâu?

Vậy tại sao kỳ này ta lại im re không tự hào vì đả đẩy lui được quân xâm lược “bành trướng Bắc Kinh? Chỉ có một lý do:
– Ta không muốn khơi dậy lòng căm thù giặc Tàu trong dân Việt.
– Ta không muốn đánh thức lòng yêu nước chống Trung Hoa vốn không ngừng chảy trong máu dân tộc Việt qua suốt 4000 năm lịch sử với hơn 1000 năm Bắc thuộc. Ngọn lửa đó chỉ chực bùng cháy nhất là khi có những tranh chấp mấy năm gần đây về biên giới và hải đảo với bọn Tàu bành trướng này.

Trước kia, việc Trung Hoa chiếm giữ quần đảo Hoàng Sa và nhiều đảo thuộc quần đảo Trường Sa vẩn còn là chuyện bí mật (của riêng đảng), nhưng từ khi bọn nó đem giàn khoan đến thăm dò trên biển Việt nam, thì chuyện đó đã là đề tài mọi nơi từ công sở tới vỉa hè. Xì xào về nó từ già tới trẻ, từ trí thức tới nông dân …
Thời trước đó từ vĩ tuyến 17 đổ ra Bắc, mấy ai biết được có chàng trai Ngụy Văn Thà ra lệnh nã phát thần công đầu tiên phá tàu của bọn giặc Tàu Ô?
Việc Trung Hoa công khai thành lập thành phố cấp huyện Tam Sa để quản lý 2 quần đảo này đã làm bùng lên làn sóng biểu tình chống Trung Hoa cả trong nước và hải ngoại. Những cuộc biểu tình đó đã bị nhà nước bằng mọi cách ngăn chặn, phá hủy. Đặc biệt và bất ngờ nhất là giới công nhân trẻ, sinh viên Việt Nam hiện đại đã đi tiên phong trong việc biểu tình này, mà cũng không biết dạo này cái tay HUỲNH TẤN MẪM, dân biểu nín tè KIỀU MỘNG THU, 2 bồi bút QUÝ-CHÁNH TRUNG đang chết đi ở cái lổ nào vậy? Họ yêu nước lắm mà, luôn cả những nhà sư khiêng cả bàn thờ Phật xuống đường nữa, họ chết đâu hết rồi? Họ có hay cách đây mấy ngày bọn Trung Hoa đả triển khai hàng chục giàn tên lửa S300 trên những đảo chiếm được của Việt Nam?
Gần đây, sự việc Trung Hoa ngang nhiên công bố dự án khai thác dầu hỏa ở thềm lục địa vịnh Bắc Bộ với dự án lên tới 30 tỉ USD, việc hai bên công bố hoàn thành cắm mốc biên giới Việt – Trung với dư luận về những thiệt hại về lãnh thổ qua hiệp định biên giới này làm những người Việt Nam có lương tri không khỏi bất bình.
Chỉ lác đát vài tiếng nói lẻ tẻ công khai lên tiếng về Ải Nam Quan và thác Bản Giốc, còn tuyệt đại đa số vẩn giữ thái độ im lặng và chờ đợi thời cơ.
Ý thức dân tộc, tinh thần chống ngoại xâm, từ lâu đả được hun đúc từ thế hệ Ông Cha nay chỉ chực bùng nổ. Như một quả bom nổ chậm, chỉ cần một tác động mong manh nào đó, nó sẽ nổ tung.
Các Ngài lãnh đạo ngại là phải. Đàn anh Trung Hoa hiện nay gần như là chỗ dựa duy nhất của Việt Nam ta. Bắc Hàn đang bị cô lập và ngày càng trở lên lạc lõng, kỳ quặc trước thế giới văn minh. Cu Ba thì đả bình thường hóa quan hệ chặc chẻ với Hoa Kỳ. Nga thì vì muốn giới thiệu để bán được vũ khí “cứu đói” nên càng ngày càng sa lầy trong cuộc chiến chống IS ở Sy Ri, vướng vào cuộc cấm vận lẫn nhau với Thổ Nhĩ Kỳ, làm nền kinh tế kiệt quệ.
Những vị lãnh đạo không thể để dân Việt Nam căm thù Trung Hoa.
Không dại gì mà các vị ấy gợi nhớ đến cuộc chiến chống Trung Hoa.
Biết đâu đó, nó là sẽ là ánh lửa làm bùng lên làn sóng biểu tình chống Trung Hoa, làm nổ tung quả bom nổ chậm vốn âm ỉ trong lòng dân chúng Việt Nam từ rất lâu.
Các vị ấy chọn con đường im lặng, ngậm tăm không nhắc.
Lịch sử cũng như vong linh của những người nằm xuống vì giữ gìn từng tấc đất biên giới phía Bắc của Tổ quốc sẽ không tha thứ cho họ đâu.
Không chỉ Việt Nam im re! Mà luôn cả đàn anh 4 tốt, 16 chữ vàng, Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa cũng nín tiếng luôn mới lạ chứ!
Thế Tổ quốc có ghi công những anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc?

Sưu tầm bởi Nguyen Vo

(còn tiếp)

Comments

comments

Share